Thứ Tư, 13 tháng 1, 2010

Cuộc hôn nhân hạnh phúc

Thời xưa con người cố gắng tạo ra sự hòa hợp trong hôn nhân bằng sự cưỡng bức. Bằng cách này, hàng thế kỷ phụ nữ bị chèn ép. Người ta nghĩ đơn giản rằng bắt phụ nữ phục tùng đàn ông thì sẽ không có vấn đề gì xảy ra. Nhưng đấy không phải là quan hệ. Khi phụ nữ không còn là một con người độc lập thì mọi vấn đề biến mất, nhưng con người phụ nữ cũng không còn. Khi đó phụ nữ chỉ là đồ vật, khi đó không còn niềm vui, và đàn ông bắt đầu đi tìm người phụ nữ khác. Dưới đây là một câu chuyện về cuộc hôn nhân ở Ấn Độ ngày xưa: Một chàng trai con nhà địa chủ giàu có đến tuổi lấy vợ. Chàng đi tìm vợ bằng cách cưỡi một con la ra thành phố. Sau một thời gian chàng tìm được cô gái ưng ý để cưới làm vợ. Họ cùng cưỡi la đi về quê. Đi được mấy cây số con la đứng lại, không chịu đi tiếp. Chàng trai nhảy xuống đất tìm cây gậy đánh con la. – Một – chàng trai hô to. Con la bước đi nhưng sau mấy cây số nữa lại không chịu đi và chàng trai lại nhảy xuống. – Hai. Một thời gian sau cảnh cũ lặp lại. Chàng trai nhảy xuống đất và ra lệnh cho vợ cùng nhảy xuống rồi rút súng bắn con la vào tròng mắt. – Tại sao anh ngu ngốc như vậy – người vợ kêu lên – con vật quí như thế, còn anh đi giết nó chỉ vì bực bội. Tàn nhẫn quá… người vợ cứ tiếp tục bằng những lời như thế. Khi vợ bắt đầu nghỉ đế lấy hơi, chàng trai nhìn vào vợ: – Một. Và nghe nói rằng sau cái lần như vậy họ sống với nhau hạnh phúc đến hết đời. Kể lại câu chuyện này, tôi nhớ một bức thư của Hegel gửi cho người phóng viên của mình, trong đó có đoạn: “Phụ nữ Nga thường than phiền rằng tại sao các đức ông chồng lại không đánh họ. Không đánh thì có khác gì không yêu. Đấy cũng là lịch sử Thế giới. Mọi dân tộc đều cần roi vọt”. Những lời trên đây nói về một đặc điểm của phụ nữ và, thậm chí, là một đặc điểm của lịch sử. Theo Hegel thì lịch sử cũng cần một sự kích thích để phát triển.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét